Tìm kiếm  Tìm kiếm nâng cao
Ngày 19/09/2019 07:29 PM
Ấn phẩm sách
Giới thiệu Tạp chí Công tác tôn giáo Số 8/2019
Giới thiệu Tạp chí Công tác tôn giáo Số 7/2019
Giới thiệu Tạp chí Công tác tôn giáo Số 6/2019
Giới thiệu Tạp chí Công tác tôn giáo Số 5/2019
Thăm dò ý kiến
Bạn theo đạo nào ?















Chọn    Xem KQ
Tìm hiểu về ngày lễ Noel
cây thông mừng lễ Thiên Chúa Giáng sinh

        Ngày lễ mừng Thiên Chúa Giáng sinh (lễ Noel) vào 25 tháng 12 hàng năm là một trong những ngày lễ trọng của người theo Kitô giáo (bao gồm Công giáo, Tin lành, Chính Thống giáo, Anh giáo và các giáo phái Kitô giáo khác), từ lâu đã trở thành một lễ hội tôn giáo, văn hóa có tính toàn cầu.

           1. Nguồn gốc ngày Thiên Chúa Giáng sinh

Kinh Thánh diễn tả việc Thiên Chúa tạo dựng muôn vật: đất, trời, muông thú,... và con người trong 6 ngày. Trong các loài Thiên Chúa dựng nên thì con người cao trọng hơn hết, bởi con người được dựng nên giống hình ảnh của Người (Thiên Chúa), chỉ có con người mới có lý trí, có linh hồn và nhất là con người có khả năng yêu thương. Thiên Chúa tạo dựng nên con người vì yêu con người và ban cho con người mọi loài để con người được làm chủ chúng. Được sống trong tình yêu không phải đau khổ, chết chóc, được Thiên Chúa ở gần, nhưng con người đã phạm tội, đánh mất những điều tốt đẹp đó. Kinh thánh diễn tả việc con người phạm tội qua câu truyện Adam và Eva hái trái cấm trong vườn Địa đàng. Câu truyện này muốn diễn tả rằng vì con người đã không nghe lời Thiên Chúa, đã tự mình làm mất tình nghĩa với Thiên Chúa, cũng chính từ đó con người phải chết, không còn được sống gần gũi với Thiên Chúa. Khi con người phạm tội, Thiên Chúa vẫn không bỏ mặc con người, Thiên Chúa vẫn yêu thương con người và hứa ban Đấng Cứu Thế, hứa cho Đức Chúa Giêsu (ngôi thứ 2 của Thiên Chúa) sinh ra để cứu chuộc lại những gì mà con người phạm tội đã làm mất.
Đức Chúa Giêsu sinh ra, lời mà Thiên Chúa hứa khi loài người phạm tội đã được thực hiện. Khi con người phạm tội, con người đã mất ơn nghĩa với Thiên Chúa thì giờ Đức Chúa Giêsu sinh ra, Ngài lấy cái chết của mình để cứu con người. Do vậy, những ai tin vào Đức Chúa Giêsu thì không phải chết do tội lỗi gây ra. Để cho Đức Chúa Giêsu ra đời, Thiên Chúa đã chọn một thiếu nữ tên là Maria ở làng Nadaret, Bà đã đính hôn với Giuse thuộc dòng dõi vua Đavit (theo lời hứa với Đavit). Nhưng trước khi hai ông bà về chung sống, bà đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần (ngôi 3 của Thiên Chúa). “Này đây, Trinh nữ sẽ thụ thai và sinh hạ con trai, người ta sẽ gọi tên trẻ là Emmanuel, nghĩa là “Thiên Chúa ở cùng chúng ta”. Điều này đã được Maria đồng ý để hợp tác với Thiên Chúa thực hiện công cuộc cứu độ (Đức Chúa Giêsu sinh ra để cứu loài người). Ông Giuse, chồng bà, không muốn tố giác bà, nên mới định tâm bỏ bà cách kín đáo. Ông đang toan tính như vậy, thì sứ thần Chúa hiện đến báo mộng cho ông rằng: “Này ông Giuse, là con cháu Đavít, đừng ngại đón bà Maria vợ ông về, vì người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần. Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giêsu, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ....
 
Ba nhà chiêm tinh thăm Chúa Giêsu 12 ngày sau khi Chúa Giêsu được sinh
 
Khi tỉnh giấc, ông Giuse làm như Chúa dạy và đón vợ về nhà, ông không ăn ở cùng bà, cho đến khi bà sinh một con trai, và ông đặt tên con trẻ là Giêsu.
2. Tên gọi
 
Chữ Christmas gồm có chữ Christ và Mas. Chữ Christ (Đấng chịu sức dầu) là tước vị của Đức Giêsu. Chữ Mas là chữ viết tắt của Mass (thánh lễ). Khi chữ Christ và Mas viết liền thành ra chữ Christmas. Christmas có nghĩa là ngày lễ của Đấng Christ, tức là ngày lễ Giáng sinh của Đức Giêsu.
Chữ Christmas và Xmas đều có cùng một ý nghĩa như nhau. Vì chữ Hy lạp viết chữ Christ là Christos,Xpiơtós hay Xristos. Người ta dùng phụ âm X để tượng trưng cho nguyên chữ Xristos hay Xpiơtós, rồi thêm chữ Mas kế cận để thành chữ Xmas. Như vậy Xmas cũng có nghĩa là ngày lễ của đấng Christ.
Về tên Noel, đây là phần cuối của tiếng Emmanuel, một từ cổ tiếng Do Thái, có nghĩa là: “Thiên Chúa ở cùng chúng ta”, khi được viết và nói tắt là nuel và chuyển qua chữ Latin viết, đọc thành noel.
 3. Lịch sử
 
Thời kỳ Giáo hội Cơ đốc sơ khai (thế kỷ 2,3 đầu công nguyên), lễ này được mừng chung với lễ Hin linh. Tuy nhiên ngay từ năm 200, thánhClementê Alexandria (150-215) đã nói đến một lễ hết sức đặc biệt được cử hành vào ngày 20 tháng 5. Còn Hội thánh La tinh thì mừng kính lễ ấy vào ngày 25 tháng 12.
 
Theo một nguồn khác thì tín hữu Cơ đốc sơ khai không ăn mừng lễ sinh nhật, vì họ cho rằng ăn mừng sinh nhật là làm theo thói quen của dân ngoại đạo thờ thần tượng. Bởi lẽ đó họ không ăn mừng lễ Giáng sinh của Đức Giêsu trong suốt ba thế kỷ đầu. Đến thế kỷ IV, những người Cơ đốc mới bắt đầu muốn ăn mừng Lễ Giáng sinh của Đức Giêsu mỗi năm một lần, nhưng lại sợ bị chính quyền La Mã phát hiện và bắt bớ bởi vì đến lúc đó Cơ đốc giáo vẫn chưa được công nhận là một tôn giáo hợp pháp.
 
Những người La Mã, hàng năm ăn mng "Thần Mặt trời" (Feast of The SolInvictus) đem ánh sáng đến cho trần gian vào ngày 25 tháng 12. Những người Cơ đốc đã lợi dụng cơ hội này để tổ chức ăn mừng ngày Đức Giêsu giáng sinh và đem ánh sáng, sự sống đến cho nhân loại (Gioan 8:12) cùng một ngày với ngày lễ "Thần Mặt trời" của người La Mã. Nhờ vậy, chính quyền đã không phát hiện việc các tín hữu Cơ đốc tổ chức ăn mừng lGiáng sinh của Đức Giêsu.
 
Đến năm 312, Hoàng đế La Mã Constantine đã bỏ đa thần giáo và theo cơ đốc. Ông này đã hủy bỏ ngày lễ ăn mừng "Thần Mặt trời" và thay vào đó là ngày ăn mừng sinh nhật của Đức Giêsu. Đến năm 354, Giáo hoàng Liberius công bố ngày 25 tháng 12 là ngày chính thức để cử hành lễ Giáng sinh của Đức Giêsu.
Trong nhiều thế kỷ, những nhà ghi chép Kitô giáo chấp nhận Giáng sinh là ngày Jesus được sinh ra đời. Tuy nhiên, đến đầu thế kỷ 18, các học giả bắt đầu đề xuất một cách giải thích khác. Nhà bác học Isac Newton cho rằng ngày Giáng sinh đó được lựa chọn để tương ứng với đông chí ở Bắc bán cầu, từng được đánh dấu là ngày 25 tháng 12. Năm 1743, Paul Ernst Jablonski người Đức lập luận ngày Giáng sinh được xác định ngày 25 tháng 12 để khớp với ngày Sol Invictus trong tôn giáo La Mã cổ. Ngoài ra trước người Kitô giáo, nhiều nền văn hóa và tôn giáo khác cũng ăn mừng ngày lễ cuối tháng 12.
4. Sự tích Chúa Giêsu sinh ra trong máng cỏ
Ông Giuse và bà Maria trú ngụ tại vùng Giêrusalem thuộc xứ Giuđê. Gần đến ngày bà Maria sinh nở thì chính quyền ra lệnh mọi công dân phải trở về nguyên quán để khai báo kiểm tra dân số. Giuse nguyên quán ở Giêrusalem (vợ chồng ông đi khỏi quê hương để lánh nạn), do vậy phải về Giêrusalem. Do khó khăn, không có phương tiện đi lại, hai ông bà phải đi bộ, với thu nhập khiêm tốn của nghề mộc, ông chỉ có thể thuê lừa chở bà trên khúc đường hiểm trở, phải mất cả ngày mới tới nơi nghỉ ngơi. Chiều tối, các nhà trọ ở Bết lê hem đều hết chỗ, hơn nữa người ta lại kiêng không nhận lữ khách bụng mang dạ chửa, ông Giuse đành tiếp tục đi, trên đường đi, bà Maria trở dạ, thế là ông đưa bà vào hang đá nhỏ để bà kịp sinh nở, nơi có cánh đồng chăn chiên (cừu). Chúa Hài đồng được sinh ra trong đêm đông, được bọc khăn nằm trong máng cỏ và được bầy chiên (cừu) hà hơi sưởi ấm. Vào dịp lễ Noel các nhà thờ đều dựng lại tích Chúa Giêsu sinh ra trong hang đá mà chúng ta thấy ở trong khuôn viên thờ tự.
 5. Biểu tượng Giáng sinh và ý nghĩa
 
Vòng mùa vọng
 
Vòng lá mùa vọng là vòng tròn kết bằng cành lá xanh thường được đặt trên bàn hay treo lên cao để mọi người trông thấy. Cây xanh thường được trang hoàng trong các bữa tiệc của dịp Đông chí - dấu hiệu của mùa đông sắp kết thúc. Trên vòng lá đặt 4 cây nến. Tục lệ này khởi xướng bởi các tín hữu Phái Lutheran ở Đức vào thế kỷ 16 để nói lên sự giao tranh giữa ánh sáng và bóng tối.
 
Vòng lá có hình tròn nói lên tính cách vĩnh hằng và tình yêu thương vô tận của Thiên Chúa. Màu xanh lá nói lên hi vọng Đấng Cứu Thế sẽ đến cứu con người. 4 cây nến bao gồm ba cây màu tím - màu của Mùa Vọng, cây thứ 4 là màu hồng, là màu của Chúa Nhật thứ ba mùa Vọng, hay còn gọi là Chúa Nhật Vui mừng (Gaudete Sunday).
 
Cây Noel

 

Theo truyền thuyết, ngay từ 2000 đến 1200 trước Công nguyên đã có tục lệ trưng bày cây thông épicéa vào ngày 24 tháng 12, bởi vì người ta xem như ngày này là ngày tái sinh của mặt trời. Trước đây, người Đông Âu (Celtes) dùng lịch theo chu kỳ mặt trăng. Mỗi tháng của năm đều liên kết với một loại cây. Ngày 24 tháng 12 nhắm tiết Đông chí được đặt tên là tùng bách (épicéa). Để làm lễ cho ngày Đông chí, một cây xanh tượng trưng cho sự sống được trang trí bởi trái, hoa và lúa mì.
Người ta kể lại rằng: thánh đan sĩ Boniface (sinh năm 680) đã phá tục thờ cây cối. Ngài thuyết phục các đạo sĩ người Đức ở vùng Geismar là cây sồi không phải là cây thiêng. Ngài cho hạ một cây sồi. Khi đốn cây, sồi lăn xuống triệt hạ các cây mọc trên triền dốc, chỉ trừ cây thông. Thánh Boniface coi đó là điềm lạ, nên đã thuyết giảng rằng: ‘‘Kể từ nay, ta đặt tên cho cây thông là cây Chúa Hài đồng’’. Từ đó, người ta trồng cây thông trên khắp nước Đức để mừng lễ Giáng sinh.
Đến thế kỷ thứ XI, cây Noel được trang hoàng bằng những trái pom đỏ, tượng trưng cho cây thiên đàng. Trên đó người ta treo trái pomme của bà Eva. Từ thế kỷ thứ XII, cây sapin được xuất hiện tại Âu châu, vùng Alsace. Người ta gọi “Cây Noel” lần đầu tiên tại Alsace vào năm 1521. Thế kỷ thứ XIV, người ta trang trí cây thông bằng những trái pomme của bà Eva, kẹo và bánh. Cũng vào thời kỳ đó, một ngôi sao trên đỉnh cây tượng trưng cho ngôi sao Bethleem bắt đầu được phổ biến. Năm 1560 những người theo đạo Tin lành phát triển truyền thống cây Noel. Thế kỷ XII và XIII, các cây sapin chiếu sáng đầu tiên xuất hiện. Người ta dùng những vỏ trái hồ đào (noix) đựng đầy dầu, trên mặt để tim đèn, hay đèn sáp mềm, cột quanh cây thông. Năm 1738, Marie Leszcynska, vợ vua Louis XV nước Pháp, đã trang hoàng một cây Noel trong lâu đài Versailles. Tại Alsace-Lorraine, người ta thấy càng ngày càng nhiều cây sapin, nơi đầu tiên có truyền thống này.
Các nước Thuỵ Điển, Đan Mạch, Na Uy thường trang hoàng nhà cửa cây xanh nhân dịp năm mới để xua đuổi ma quỷ. Họ còn dựng cây cho chim trú ngụ trong mùa Giáng sinh. 
Năm 1837, bà công tước Orléans, Hélène de Mecklembourg, gốc Đức cho người trang hoàng một cây sapin tại điện Tuileries. Làm lễ Giáng sinh quanh một gốc cây, biểu tượng cho cây trên Thiên Đàng và đủ loại kẹo đã trở thành một truyền thống nhanh chóng bên Đức. Phải chờ đến gần một thế kỷ để truyền thống đó đến mọi gia đình người Pháp, nhất là sau chiến tranh 1870, có hàng ngàn gia đình người Alsace-Lorraine di cư qua Pháp. Chính nhờ thời kì đó mà cả nước Pháp thu nhập truyền thống này.
Đầu thế kỷ thứ 19, cây Noel được nhập vào nước Anh và rất được tán thưởng, nhờ ông hoàng Albert, chồng của Nữ hoàng Victoria. Vào thời đó, người ta gọi cây Noel là cây Victorian Tree. Cây Victorian Tree được trang trí bằng đèn sáp, kẹo cùng các thứ bánh treo ở cành cây bằng dây giấy đủ màu. Cây Noel được thịnh hành nhất vào thế kỉ thứ 19. Cây Noel cũng được những nước Áo, Thuỵ Sỹ, Phần Lan, Hoà Lan tán thưởng trong thời kì này. Hiện nay khắp nơi trên thế giới đều tổ chức lễ Giáng sinh và chưng cây Noel.
Tương truyền về thánh Boniface kể rằng, một hôm trên đường hành hương, Ngài tình cờ bắt gặp một nhóm những kẻ ngoại đạo sùng bái đang tập trung xunh quanh một cây sồi lớn, dùng một đứa trẻ để tế thần. Để dừng buổi tế thần và cứu đứa trẻ, thánh nhân hạ gục cây sồi chỉ bằng một quả đấm! Tại nơi đó mọc lên một cây thông nhỏ. Vị thánh nói với những kẻ ngoại đạo rằng cây thông nhỏ là cây của sự sống và nó tượng trưng cho cuộc sống vĩnh hằng của Chúa Cứu thế.
Tương truyền, một lần Martin Luther, người sáng lập đạo Tin Lành dạo bước qua những cánh rừng vào một đêm Noel khoảng năm 1500. Trời quang và lạnh, hàng triệu vì sao lấp lánh qua kẽ lá, ông thực sự ngỡ ngàng trước một loài cây nhỏ, trên cành cây tuyết trắng phủ đầy, lung linh dưới ánh trăng. Cảnh vật hôm đó làm Luther thực sự rung động. Vì thế, khi trở về ông đã đặt một cây thông nhỏ trong nhà và kể lại câu chuyện này với lũ trẻ. Để tái tạo ánh lấp lánh của muôn ngàn ánh sao, ông đã treo nến trên cành cây thông và thắp sáng những ngọn nến ấy với lòng tôn kính ngày Chúa Giáng sinh.
Một truyền thuyết khác lại kể rằng vào một đêm Noel đã rất lâu rồi, có một người tiều phu đang trên đường trở về nhà thì gặp một đứa trẻ bị lạc và lả đi mặc dù nghèo khó nhưng người tiều phu đã dành lại cho đứa trẻ chút thức ăn ít ỏi của mình và che chở cho ngủ yên giấc qua đêm. Buổi sáng khi thức dậy, ông nhìnn thấy một cây đẹp lộng lẫy ngoài cửa. Hóa ra đứa trẻ đói khát tối hôm trước chính là Chúa cải trang. Chúa đó tạo ra cây để thưởng cho lòng nhân đức của người tiểu phu tốt bụng.
Nguồn gốc thực của cây Noel có thể gắn liền với những vở kịch thiên đường. Vào thời thượng cổ, những vở kịch đạo đức được biểu diễn khắp châu Âu, thông qua các vở kịch ấy người ta có thể truyền bá các bài Kinh Thánh. Những vở kịch nói về nguồn gốc của loài người và sự dại dột của Adam và Eva tại vườn Eden, thường được diễn vào ngày 24 tháng 12 hằng năm. Cây táo là một đạo cụ trong vở kịch, nhưng vì các vở kịch được diễn vào mùa đông, các loài cây đều chưa kết trái nên các diễn viên phải treo các quả táo giả lên cành cây. Phong tục cây Noel trở nên phổ biến ở Đức vào thế kỉ XVI. Người theo Kitô giáo mang cây xanh vào nhà và trang hoàng cho chúng trong dịp lễ Giáng sinh.
Ở những vùng vắng bóng cây xanh, mọi người tạo ra các đồ vật hình chóp từ gỗ và trang trí cho các cành cây xanh và nến. Chẳng bao lâu sau, phong tục cây Noel trở nên phổ biến ở các nước châu Âu.
Theo một truyền thống của nước Mỹ, một cuộc vui tổ chức xung quanh cây Giáng sinh vào một đêm lạnh lẽo ở Trenton, New Jersey trong thời gian nội chiến đã làm thay đổi cục diện cuộc chiến. Những người lính phe liên bang quá nhớ nhà, nhớ những ngọn nến được thắp sáng treo trên các cành cây thông Giáng sinh, đã bỏ nơi gác để ăn uống vui vẻ. Washington đã tấn công và đánh bại họ trong đêm đó.
Vào giữa thế kỷ XIX, hoàng tử Albert chồng tương lai của nữ hoàng Victoria ra đời. Chính ông đã phổ biến rộng rãi cây Giáng sinh vào nước Anh. Năm 1841, đôi vợ chồng hoàng gia này đã trang hoàng cây Giáng sinh đầu tiên của nước Anh tại lâu đài Windon bằng nến cùng với rất nhiều lọai kẹo, hoa quả và bánh mì gừng. Khi cây Giáng sinh trở thành thời thượng ở Anh thì những gia đình giàu có đã dựng tất cả những đồ vật quý giá để trang trí cho nó. Vào những năm 1850, theo sự mô tả của đại văn hào Charles Dickens thì cây Giáng sinh ở Anh được trang hoàng bằng búp bê, những vật dụng nhỏ bé, các thiết bị âm nhạc, đồ trang sức, súng và gươm đồ chơi, hoa quả và bánh kẹo. Sau khi đã tồn tại ở Anh thì phong tục cây Noel cũng trở nên phổ biến trên khắp các vùng thuộc địa của đế chế Anh, tới cả những vùng đất mới như Canada.
Giáng sinh đã trở thành một đại lễ của nhân loại. Dù tin hay không tin vào Chúa Giêsu, mọi người đều hân hoan đón đợi và vui tươi mừng lễ. Giáng Sinh có lẽ là ngày hội lớn duy nhất trên trái đất được đón mừng bởi mọi quốc gia, mọi sắc tộc, mọi tầng lớp xã hội. Từ núi cao, trong rừng sâu, xuống đồng bằng, vào thị tứ giầu sang….Qua đủ mọi hình thức: hang đá máng cỏ, cây Noel, nhóm vài cây củi trên rừng, thắp ngọn nến đơn sơ trong ngôi nhà thờ bé nhỏ nghèo nàn vùng quê hẻo lánh, hay trăm ngàn ánh đèn muôn mầu rực rỡ chốn đô hội văn minh tráng lệ, khắp nơi đón mừng và cùng hát lên tâm tình: “Vinhdanh Thiên Chúa trên trời.
Bình an dưới thế cho loài người Chúa thương” (Lc 2,14).
Giáng sinh đang về trên khắp mọi nơi trần thế.Hang đá, máng cỏ, cây Noel đã trở nên một nét đẹp của “lễ hội văn hóa Giáng sinh”. Bình an và niềm vui tràn đầy trong tâm hồn mỗi người.
 
Thiệp Giáng sinh
 
Bắt nguồn từ năm 1843 khi ông Henry Cole, một thương gia giàu có nước Anh, đã nhờ Horsley, một họa sỹ ở London, thiết kế một tấm thiệp thật đẹp để tặng bạn bè. Vào Noel năm đó, Horsley trình làng tấm thiệp đầu tiên trên thế giới và sau đó đã in ra 1000 bản. Thiệp Giáng sinh nhanh chóng bùng phát và trở thành mốt thịnh hành ở Anh trong suốt 10 năm kể từ khi Chính phủ Anh thông qua đạo luật năm 1846 cho phép bất kì người dân nào gửi thư đến bất kỳ nơi nào với giá rẻ. Không lâu sau, trào lưu này du nhập sang Đức và tới 30 năm sau người Mỹ mới chấp nhận nó.
 
Quà Giáng sinh
 
Những món quà biểu lộ tình yêu của mọi người với gia đìnhbè bạn. Đối với một số người, những món quà Giáng sinh còn có một ý nghĩa tín ngưỡng sâu sắc. Đó là lễ kỷ niệm ngày sinh của Chúa Giêsu, món quà mà Thiên chúa đã ban tặng cho con người.
 
Khi Chúa Giêsu cất tiếng khóc chào đời tại Bethlehem trong một máng cỏ, ba vị vua phương Đông đã đến để bày tỏ sự thành kính của mình. Họ mang đến ba món quà quý giá, đó là vàng, trầm hươngmộc dược. Vàng tượng trưng Chúa Giêsu là vua (tức con Chúa Cha - Vua Nước Trời), trầm hương tượng trưng Giêsu là Thiên Chúa và mộc dược biểu hiện hình ảnh Giêsu bị đóng đinh trên cây thánh giá hay núi rõ hơn là sự chịu chết của Chúa Giêsu để cứu chuộc nhân loại.
 
Ba vị vua rất giàu có nhưng những người dân nghèo hầu như chẳng có tài sản cũng mang đến bất cứ những gì họ có thể để tỏ lòng thành kính với Chúa Hài đồng. Những người chăn cừu tặng Giêsu hoa quả và những món đồ chơi nhỏ do chính họ tạo ra.
Ông già Noel thường cưỡi xe tuần lộc trên trời, đến nhà có cây thông Giáng sinh và leo qua ống khói để đem đến những món quà cho các em nhỏ đang ngủ và thường để quà trong những chiếc tất.
Làm hang đá
 Việc làm hang đá không phải đã có ngay từ khi lễ Giáng sinh được thiết lập, mà mãi sau này người ta mới có phong tục ấy. Khi thánh Phanxicô assi (Người Ý), người sáng lập dòng Phan Sinh, được Giáo hoàng Hêmôriô III phê chuẩn Luật dòng. Từ niềm vui đó, Ngài muốn có một món quà dâng lên Chúa Hài đồng. Ngài đã quyết định làm một hang đá, ngày khánh thành hang đá cũng là ngày gần đến lễ Giáng sinh. Một hang đá thật lộng lẫy mà không mất đi đặc thù hoang dã, đơn sơ nơi Hài nhi đã sinh ra. Ngài cũng đặt 2 con bò vào hang đá. Thánh lễ đêm Giáng sinh, ngài làm tại hang đá. Sau thánh lễ ngài quỳ cầu nguyện trước hang đá, trong khi cầu nguyện, ngài thấy tượng Chúa Hài đồng nhúc nhích, tận mắt chứng kiến phép lạ và một số người được ơn từ hang đá, nơi Chúa Hài nhi Giáng sinh, từ đó hang đá được lưu truyền đến ngày nay.
Ông già Noel
Ông già Noel không phải là nhân vật chính trong ngày lễ Thiên Chúa Giáng sinh nhưng hình ảnh của ông không thể thiếu vào dịp lễ này. Truyện kể rằng; ông già Noel xuất hiện từ thế kỷ thứ 3 SCN, vào năm 279, ở Thổ Nhĩ Kỳ, có một Giám mục (Nicola) vô cùng tốt bụng. Ông thường giúp đỡ người nghèo, bênh vực phụ nữ và trẻ em. Đến thế kỷ thứ 9, ông được phong là thánh Nicola, thánh bổn mạng của trẻ. Một hôm, đúng vào đêm Giáng sinh, Thánh Nicola vô tình đi ngang qua nhà của 3 chị em nghèo, họ đang ao ước có tiền để mua bánh mì, củi sưởi và quần áo ấm. Điều ước của các cô gái đã thành sự thực, những đồng tiền vàng do Thánh Nicola ban tặng, từ ống khói rơi trúng vào những chiếc tất mà các cô đang hong khô ở lò sưởi. Từ đó, có tục trẻ em treo tất bên lò sưởi để nhận quà của ông già Noel.
Ban đầu hình ảnh ông già Noel khá đa dạng, tuỳ thuộc vào trí tưởng tượng của người dân mỗi nước. Vào thế kỷ 19, tất cả những hình ảnh này hợp nhất lại trong một hình dáng một ông già vui tươi, mặc áo bông thật dày, ngồi trên xe trượt do 8 con Tuần lộc kéo. Đến thể kỷ 20, cụ thể là năm 1931, một hoạ sĩ Thuỵ Điển tên là Hatdon San Blun đã sáng tạo ra hình ảnh mới về ông già Noel. Ông có má đỏ hồng, râu tóc bạc trắng, mặc bộ quần áo đỏ có viền trắng, hình ảnh này được giữ nguyên đến ngày nay.
Mầu nhiệm Thiên Chúa Giáng sinh là một biến cố lịch sử, việc Chúa Giáng sinh là thể hiện một tình yêu thật sự, một ơn Cứu độ cụ thể đã Nhập thế làm người, một sự giao hoà giữa trời và đất, giữa tình yêu Thiên Chúa đối với con người.
 
Hàng năm trên thế giới, đa số những quốc gia có đạo Kitô lấy ngày 25/12 làm ngày kỷ niệm Thiên Chúa Giáng sinh, (riêng một số nước theo Chính thống giáo vẫn kỷ niệm Thiên Chúa Giáng sinh vào ngày 6/1 hàng năm). Vào dịp Noel hàng năm, các nhà sản xuất, kinh doanh trên thế giới thường đưa ra các chiêu thức kinh doanh mới nhằm đẩy mạnh bán hàng trong thời điểm này. Trong nhiều năm gần đây ở nước ta, ngày lễ Noel không chỉ là ngày lễ mừng của những người theo Công giáo và Tin lành mà còn là ngày vui của nhiều người trong xã hội, nhất là tầng lớp trẻ, là dịp để các cửa hàng, siêu thị có cơ hội đẩy mạnh việc bán hàng, đưa ra nhiều hình thức khuyến mãi nhằm tăng doanh thu. Thực hiện chủ truơng chính sách tự do tín ngưỡng, tôn giáo của Nhà nước, ngày 25/12 hàng năm, chính quyền các cấp có thẩm quyền đã hướng dẫn các giáo hội đăng ký sinh hoạt, tổ chức mừng lễ Thiên Chúa Giáng sinh theo đúng quy định của pháp luật. Ngoài các địa điểm tổ chức mừng lễ Thiên Chúa Giáng sinh trong khuôn viên cơ sở thờ tự ra thì trong những năm gần đây chính quyền đã tạo điều kiện cho các tổ chức Tin lành mừng lễ Thiên Chúa Giáng sinh ở các địa điểm công cộng như nhà hàng, khách sạn, rạp hát nếu tổ chức tôn giáo không có cơ sở thờ tự hay khuôn viên thờ tự không đáp ứng được, qua đó khẳng định hơn nữa chính sách tự do tôn giáo của Nhà nước./.  
 
Nguyễn Đăng Bản
 

 

Tìm hiểu về ngày lễ Noel1. Nguồn gốc ngày Thiên Chúa Giáng sinh Kinh Thánh diễn tả việc Thiên Chúa tạo dựng muôn vật: đất, trời, muông thú,... và con người trong 6 ngày. Trong các loài Thiên Chúa dựng nên thì con người cao trọng hơn hết, bởi con người được dựng nên giống hình
Share on Facebook   Share on Twitter Share on Google Share on Buzz        Quay lại   Gửi đi   In trang này   Về đầu trang
Taj Mahal, biểu tượng của tình yêu huyền thoại
Đồng bào các tôn giáo ở Bình Dương: đoàn kết, gắn bó, đồng hành cùng dân tộc
Người Công giáo Nam bộ trong cách mạng giải phóng dân tộc
Lời giáo huấn của Nabi Muhammad (Saw).
Truyền thống yêu nước của tín đồ đạo Tứ Ân Hiếu Nghĩa
Trên đất Thăng Long: nhiều ngôi chùa được xây dựng từ thời nhà Lý
Video
Toàn văn bài phát biểu của Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc tại cuộc gặp mặt của Thủ tướng Chính phủ với chức sắc, chức việc tôn giáo có đóng góp tiêu biểu trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc
Bài phát biểu của Trưởng ban Ban Tôn giáo Chính phủ Vũ Chiến Thắng tại cuộc gặp mặt của Thủ tướng Chính phủ với chức sắc, chức việc có đóng góp tiêu biểu trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc
Hình ảnh
Một số hình ảnh của Đoàn Ủy ban Trung ương Mặt trận Lào xây dựng đất nước tại tỉnh Hà Nam, và tỉnh Quảng Ninh
Ngôi chùa hơn 150 tuổi mang nét kiến trúc Á - Âu ở Tiền Giang
Hình ảnh Cuộc gặp mặt của Thủ tướng Chính phủ với chức sắc, chức việc các tôn giáo có đóng góp tiêu biểu trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc
Audio
Ông Bùi Thanh Hà, Phó Trưởng ban Ban Tôn giáo Chính phủ trao đổi về vấn đề dâng sao giải hạn đang diễn ra tại một số chùa
Phỏng vấn Phó Trưởng ban Ban Tôn giáo Cần Thơ về công tác tuyên truyền, phổ biến Luật tín ngưỡng, tôn giáo và Nghị định 162/2017/NĐ-CP Quy định chi tiết một số điều và biện pháp thi hành Luật tín ngưỡng, tôn giáo tại địa phương


BAN TÔN GIÁO CHÍNH PHỦ

Đường Dương Đình Nghệ, P. Yên Hòa,Q. Cầu Giấy - Hà Nội
Điện thoại: 0243 8 248 673 . Fax: 08041313
Email: bantongiaocp@chinhphu.vn



Người chịu trách nhiệm chính: TS.Bùi Thanh Hà 
Phó Trưởng ban Ban Tôn giáo Chính phủ

Đơn vị quản lý: Trung tâm Thông tin,
Ban Tôn giáo Chính phủ

Email:ttttbantongiao@chinhphu.vn