Ấn phẩm sách
Đánh Thức Phật Tâm
Số ít được lựa chọn
Phật giáo và Môi trường
Sách khảo cứu diện mạo 100 ngôi đình Việt Nam tái bản lần ba
Thăm dò ý kiến
Bạn theo đạo nào ?













Chọn    Xem KQ
Tình hình tôn giáo và những yêu cầu đặt ra với công tác tôn giáo vận

Theo các nhà sử học Mác xít thì tôn giáo mới xuất hiện ở thời đại đồ đá cũ dưới thời công xã nguyên thuỷ.

Có nghĩa là tôn giáo mới có tuổi đời khoảng chục vạn năm trong khi con người đã xuất hiện trước đó cả triệu năm. Thế nhưng tôn giáo đã ảnh hưởng đến mọi quốc gia và đan xen vào nhiều quan hệ quốc tế. Tôn giáo có mặt trong tất cả các lĩnh vực đời sống vật chất, tinh thần của con người, của xã hội. Vì vậy, từ lâu tôn giáo đã là đối tượng nghiên cứu của nhiều nhà khoa học ở hầu hết mọi quốc gia. Tại Việt Nam, do chiến tranh kéo dài nên công tác nghiên cứu bài bản đặt ra muộn hơn. Có thể lấy Nghị quyết 24-NQ/TW ngày 16/10/1990 của Bộ Chính trị và sự ra đời của Viện Nghiên cứu Tôn giáo năm 1991 làm mốc cho sự kiện này.

1-   Bức tranh tôn giáo trên thế giới hiện nay

Chưa bao giờ bức tranh tôn giáo trên thế giới lại đa dạng, nhiều màu sắc, pha trộn ánh sáng và bóng tối như hiện nay. Nhiều dự đoán về tương lai của tôn giáo không chuẩn xác. Chẳng hạn, một số triết gia thời Khai sáng thế kỷ XV- XVI nói rằng tôn giáo sẽ diệt vong vào thế kỷ XIX. Song nay đã qua thế kỷ XXI, tôn giáo vẫn còn. Voltaire, Nietzsche cũng tiên đoán: Thượng đế sẽ chết vào thế kỷ XX. Điều này cũng sai nốt. Cuối thế kỷ XX, một số nhà tương lai học lại đưa ra dự đoán: thế kỷ XXI là thế kỷ của tôn giáo. Tiên đoán này chưa thể kiểm chứng vì chúng ta mới trải qua 11 năm. Song có điều chắc chắn tình hình tôn giáo trên thế giới hiện nay diễn biến rất phức tạp.

Trước hết, số lượng tôn giáo trên thế giới không ngừng gia tăng. Người ta ước tính trên thế giới có khoảng 20.000 tôn giáo. Số tôn giáo có lượng tín đồ 1 triệu người trở lên có chừng 2000. Sự xuất hiện các tôn giáo mới ngày càng nhiều. Châu Phi có 8.000 tôn giáo mới. Hoa Kỳ cũng có 3.000 tôn giáo loại này. Sự cạnh tranh, lôi kéo tín đồ của nhau dẫn tới mâu thuẫn tôn giáo xảy ra ở khắp nơi và không ít cuộc xung đột đẫm máu trên thế giới cướp đi sinh mạng của hàng triệu người lại do chính các tôn giáo luôn rao giảng hoà bình và yêu thương, gây ra. Có những tôn giáo truyền thống mà giáo lý dựa trên bác ái tình thương, song cũng có những tôn giáo kỳ quái phản văn hoá, kỳ bí và dị đoan như tôn giáo Đền thờ Mặt trời (Solar Temple) ở châu Âu cùng nhau sống thác loạn rồi tự sát. Năm 1978, cảnh sát tìm thấy 914 thi thể bị thiêu cháy ở Gaiana, rồi năm 1995 ở Thuỵ Sĩ có 48 thi thể và ở Pháp cũng có 16 tín đồ bị thiêu cháy. Có tôn giáo đầy cực đoan như giáo phái Aum ở Nhật, dùng cả chất độc sarin để tấn công tàu điện ngầm tháng 2/1995 làm 5.000 người nhiễm độc và 20 người chết…Dịp gần đến năm 2000, một số tôn giáo đưa ra lời cảnh báo ngày tận thế của vũ trụ nên có tín đồ rủ nhau vào hang núi chạy trốn. Có giáo phái như Raen ở Pháp với 8.000 tín đồ. Vị giáo chủ này khoe “cùng cha khác mẹ với Chúa Jesus”. Ai gia nhập phải qua 15 ngày sống khoả thân và quần hôn để “thực hành cực khóai vũ trụ”. Tín đồ phải nộp 3-7% thu nhập để vị giáo chủ bỏ túi mỗi năm 1,2- 2,8 triệu Euro. Kỳ dị vậy mà nó vẫn tồn tại 20 năm nay .

Về số lượng tín đồ các tôn giáo cũng gia tăng nhanh chóng. Hiện có hơn 80% dân số thế giới là tín đồ các tôn giáo, trong đó Kitô giáo hơn 2 tỷ (riêng Công giáo là 1,17 tỷ), Hồi giáo 1,2 tỷ, Ấn giáo 786 triệu, Phật giáo 362 triệu, các tôn giáo mới 102 triệu (1). Trước đây, không ít nhà nghiên cứu cho rằng, chỉ có những người thất học, nghèo đói, khổ đau mới theo tôn giáo. Nhưng điều này phải xem lại. Đúng như nhà nghiên cứu tôn giáo nổi tiếng A. Malraux viết: “Vấn đề tôn giáo đang diễn ra dưới một dạng khác với sự hiểu biết của chúng ta”. Nếu thế kỷ XIX- XX có nhiều khoa học gia như Newton , Enstein là tín đồ tôn giáo thì nay ông Tổng thống Goobachop của Nga, Thủ tướng Anh Tony Blair đều đã gia nhập đạo Công giáo sau khi rời nhiệm sở, Thủ tướng Nga V.Putin là tín đồ Chính thống nhiệt thành. Bà cựu Tổng thống Phi líp pin Aquino cũng là tín đồ Công giáo sốt sắng nên khi qua Việt Nam dự hội nghị APEC năm 2006, cũng như vợ chồng Tổng thống Bush (chồng theo Tin lành, vợ theo Công giáo) đều không quên đi lễ chủ nhật. Số người trẻ, có học vấn theo các tôn giáo cũng đông. Lễ Phục sinh năm 2007, ở Trung Quốc có 15.000 người rửa tội, trong đó 80% là người trẻ có trình độ đại học.

Mặt khác, cũng có hiện tượng một số tôn giáo tan rã, biến mất vì không còn tín đồ hay thiếu kinh phí hoạt động. Ngay đạo Công giáo ở châu Âu cũng đã báo động về sự giảm sút. Tại Roma chỉ có 15-20% giáo dân đi lễ chúa nhật. Tại Đức năm 1993 có chừng 150.000 người xin ra khỏi đạo Công giáo và 300.000 ra khỏi đạo Tin lành để khỏi đóng thuế. Giáo hội Hoa Kỳ phải đóng cửa nhiều nhà thờ vì thiếu tiền và thiếu con chiên. Nhất là sau vụ tai tiếng 400 giáo sĩ bị tố cáo lạm dụng tình dục năm 1993 và bị toà phạt nhiều triệu đô la. Số linh mục ở Pháp giảm ghê gớm. Năm 1948 có 42.500 vị thì năm 1985 chỉ còn 28.009 vị mà tuổi đời bình quân là 70 (2). Tại Braxin, nơi có đông giáo dân nhất thế giới (140 triệu), sau 20 năm đã giảm đi 1/4. Tín đồ Tin lành cũng mất khoảng 17%. Đài Veritas Asia ngày 16/2/1996 nói ở châu Mỹ Latinh mỗi ngày có 8.000 tín đồ Công giáo chạy theo các giáo phái.

Để đối phó với tình hình trên, các tôn giáo đều có thay đổi để thích ứng với tình hình. Hầu hết các tôn giáo đều có chủ trương hội nhập văn hoá dân tộc trên những quy mô khác nhau. Ví dụ Công giáo chuyển hướng sang truyền giáo ở châu Á chứ không phải châu Âu hay châu Phi. Anh giáo năm 1993 truyền chức linh mục cho 30 phụ nữ. Đạo Công giáo không cho nữ giới nhận chức thánh nhưng bù lại đã phát triển mạnh mẽ Phó tế vĩnh viễn (năm 2002 có 28.600 vị) và có một số người có gia đình, cao tuổi cũng được đặc cách phong chức linh mục ở châu Mỹ. Tin lành là tôn giáo của thời đại công nghiệp nên theo sát các nhà đầu tư, kinh doanh để truyền đạo. Phật giáo tìm cách thâm nhập vào châu Âu. Pháp luân công truyền bá qua cách tập thiền, dưỡng sinh. Hồi giáo lại thông qua luật pháp để duy trì tín đồ. Không tôn giáo nào không tận dụng công nghệ thông tin, hoạt động từ thiện để truyền đạo.

2- Tình hình và xu hướng phát triển của các tôn giáo tại Việt Nam

Việt Nam có thể coi là bảo tàng về tôn giáo, tín ngưỡng của thế giới. Ở đây có đủ từ các tín ngưỡng truyền thống như đồng, cốt, xem bài, xóc thẻ đến các tôn giáo hiện đại. Có tôn giáo ngoại nhập như Công giáo, Hồi giáo, Tin lành, Phật giáo, Baha’i. Có tôn giáo nội sinh như Cao đài, Hoà hảo, Tứ ân hiếu nghĩa, Bửu sơn kỳ hương… Theo số liệu của Ban tôn giáo Chính phủ năm 2011, nước ta có hơn 25 triệu tín đồ (chiếm hơn1/4 dân số), trong đó Phật giáo khoảng 10 triệu người, Công giáo 6,1 triệu, Cao đài 2,4 triệu, Hoà hảo 1,2 triệu, Tin lành 1,5 triệu và Hồi giáo khoảng 100.000 tín đồ. Song nếu kể các hành vi thờ cúng tổ tiên, thành hoàng, vua Hùng… thì hầu hết người Việt có tâm linh tôn giáo.

Nhà nước đã công nhận tư cách pháp nhân của 13 tôn giáo với 33 tổ chức tôn giáo và đang xem xét hồ sơ một số tôn giáo nữa. Sau khi Việt Nam mở cửa, hội nhập với thế giới, nhiều tôn giáo mới đã du nhập vào. Nhiều nhất là các tổ chức đạo Tin lành đến từ Hoa Kỳ, Hàn Quốc. Miền Nam trước giải phóng chỉ có 12 hệ phái Tin lành, nay có tới 30 phái. Tôn giáo này có sức lôi cuốn học sinh, sinh viên và giới trẻ. Những năm trước 1990, ở phía Bắc hầu như không có tín đồ Tin lành nhưng với đài “Nguồn sống” phát đi từ Hồng Kông, Manila bằng 16 thứ tiếng dân tộc và các đạo truyền nhiệt thành mà nay đã có hàng vạn người theo đạo. Có nơi lập tôn giáo thờ anh hùng dân tộc. Có người lại “mô phỏng” theo nước ngoài như trường hợp ông Lương Văn Ty ở Nghệ An, năm 1990 cũng theo giáo phái Raen lập ra thứ đạo lạ mà ai nhập đạo phải khoả thân nhảy múa điên loạn cả đêm. Lại có trường hợp do không có công ăn việc làm mà lập đạo để kiếm tiền như Trần Thị Ngư ở Đồng Nai. Sau mấy năm, bà ta đã chiếm được 127, 7 lạng vàng và 165 triệu đồng của tín đồ. Bà ta khai với nhà chức trách: Tôi nhảy tưng tưng, nói huyên thiên chứ có biết bùa phép gì đâu. Tại Hà Tuyên, tháng 4/1990 Sùng Seo Pao cũng tung tin: Tháng 9 trời sẽ sập, người Mông phải bỏ tổ tiên, dựng cột cũng vua Vàng Chứ, nộp tiền và thuốc lá sám hối để được bay lên trời! đã có 1129 hộ ở Bảo Hà, Bảo Yên, Bảo Thắng nộp 8 triệu/hộ “để bay lên trời”(3). Rồi ở Tây Bắc vừa qua, người ta cũng loan báo, ngày 21/5/2011, Đức Giêsu sẽ xuống thế lần cuối để đưa con cái lên trời trước khi huỷ diệt thế giới…

Cùng với việc Nhà nước cho tu sửa nhiều đình chùa, lăng, miếu và hồi phục các lễ hội tôn giáo truyền thống trong đó có lễ hội đền Hùng được tổ chức theo quy mô quốc gia thì nhiều nơi cũng phát sinh các hình thức mê tín dị đoan. Rõ nhất là cảnh xin lộc rơi, lộc vãi ở đền Bà Chúa Kho (Bắc Ninh). Rồi xin thẻ, bói toán ở ngay trước cửa Phật. Chuyện chen chúc xin ấn ở hội đền Trần (Nam Định). Tại Hà Nội (cũ), có một thống kê của Viện Nghiên cứu Tôn giáo năm 2003 nói có chừng 600 thày bói.

Nhiều tôn giáo xuất hiện cũng đồng nghĩa với sự gia tăng số lượng tín đồ các tôn giáo. Năm 1999, ở ta có 14,7 triệu tín đồ chiếm 19,4% dân số. Năm 2001, riêng 6 tôn giáo lớn là Phật giáo, Công giáo, Tin lành, Hoà Hảo, Cao đài đã là 18,3 triệu tín đồ. Một số địa phương có số lượng phát triển nhanh không bình thường. Tin lành ở Đắc Lắc trong các năm từ 1975-2001 tăng 10 lần, Gia Lai tăng 25 lần, Kon Tum tăng 4 lần. Tại Lai Châu năm 1996 có 26.419 người theo đạo Vàng Chứ, năm 2001 tăng lên 36.102 người. Tín đồ Công giáo ở Tây Nguyên cũng tăng mạnh. Trước năm 1975 chỉ có chưa đầy 130.000 tín hữu mà năm 2005 đã tới hơn 300.000. Số liệu của giáo phận Kon Tum cho biết tỷ lệ tăng trưởng số tín hữu từ năm 1977-2001 là 17,6%. Năm 1988 là 137,7%. Có những nơi như An Mỹ năm 1990 tăng 369,2%. Trong 9 năm (1995- 2004) tín hữu người Gia rai tăng 473%.

Trong số các tín đồ tôn giáo có cả tầng lớp trí thức, cán bộ công chức, học sinh, sinh viên. Cứ nhìn vào số người đi chùa Hương, đền Bà Chúa Kho, trẩy hội đền Trần, Phủ Giày…và số bàn thờ ở tư gia, công sở sẽ thấy sự phức tạp của việc sinh hoạt tôn giáo hiện nay ở nước ta.

Cách truyền giáo bây giờ cũng khác xưa. Đài phát thanh, internet, băng đĩa đều có thể truyền đạo. Chương trình từ thiện, dự án đầu tư cũng dễ đi kèm với phát triển tôn giáo. Một linh mục ở Nha Trang cho biết, 40 năm giảng đạo chẳng khuyên bảo được ai trở lại đạo nhưng khi mở phòng khám từ thiện, có ngày 2-3 người đến xin rửa tội.

Các tôn giáo ở Việt Nam dù khác nhau về nguồn gốc, giáo lý nhưng lại không thuần nhất mà đan xen, vay mượn nghi lễ của nhau. Đạo Tổ tiên vừa cúng khấn như đạo Lão nhưng chọn ngày rằm, mùng một như đạo Phật. Trên bàn thờ của đạo Cao đài có thờ đủ Khổng Tử, Lão Tử, Đức Phật, Chúa Giêsu và Khương Tử Nha. Đạo Công giáo bây giờ cũng thắp hương trước ảnh người quá cố và ghi điều khấn nguyện ra giấy rồi đốt đi trước bàn thờ Đức Mẹ. Tâm lý người Việt cũng chi phối cả niềm tin tôn giáo. Trong đạo Công giáo, Chúa là trên hết và chỉ thờ một Chúa nhưng ở Việt Nam, Đức Mẹ được sùng bái hơn. Nhiều nhà thờ, đền thánh dâng kính Đức Mẹ. Nhiều nữ giáo dân lấy quan thày là Maria. Phật giáo cũng thế. Phật Bà Quan âm được dựng tượng nhiều hơn và sùng bái hơn ở các chùa chiền. Tín đồ tôn giáo này nhưng cũng tham gia nhiều sinh hoạt của tôn giáo khác. Ví dụ, người Công giáo vẫn thắp hương ngày rằm, mùng 1 và đi xem bói. Một số tín đồ Phật tử vẫn đến xin khấn ở các nhà thờ Công giáo.

Các tôn giáo ở Việt Nam xuất hiện sớm muộn khác nhau và đều trải qua lịch sử thăng trầm, cũng đã từng ít nhiều bị thế lực bên ngoài chi phối nhưng có thể khẳng định, đa số đồng bào các tôn giáo ở Việt Nam có tinh thần yêu nước bởi trước khi là tín đồ các tôn giáo họ đã là người Việt mang trong mình dòng máu Lạc- Hồng. Gắn bó với cuộc đấu tranh xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam, những yếu tố tiêu cực của tôn giáo bị hạn chế hay triệt tiêu, những yếu tố tích cực được phát huy, triển nở. Vì vậy có thể thấy xu hướng gắn bó với dân tộc, đi với dân tộc là xu hướng chung của các tôn giáo ở Việt Nam. Những đường hướng tốt lành của các tôn giáo như “Sống Phúc âm giữa lòng dân tộc” của Công giáo, “Đạo pháp- Dân tộc- Chủ nghĩa xã hội” của Phật giáo, “Nước vinh, đạo sáng” của Cao đài, “Sống Phúc âm phụng sự Thiên Chúa, phục vụ Tổ quốc và Dân tộc’ của Hội thánh Tin lành Việt Nam (miền Bắc)…là kết quả nhận thức và hành động thực tiễn lâu dài của các tôn giáo tại Việt Nam. Hơn nữa, chỉ có gắn bó với dân tộc, văn hoá Việt Nam, các tôn giáo mới có cơ hội tồn tại và phát triển.

Vừa qua, nơi này, tôn giáo kia cũng có những vụ việc gây bức xúc cho khối đại đoàn kết toàn dân nhưng đó chỉ mang tính cá nhân chứ không phải cả tập thể tôn giáo. Ngay phía Công giáo khi xảy ra vụ Toà Khâm sứ 42 Nhà Chung, chính Toà thánh đã ra văn thư ngày 30/01/2008 gửi TGM Hà Nội yêu cầu cho giáo dân trở lại cầu nguyện bình thường. Trong cuộc gặp gỡ với 31 Giám mục Việt Nam ngày 27/6/2009 vừa qua tại Vatican, Giáo hoàng Benedicto XVI đã cổ vũ đường hướng của Thư chung 1980 là “Sống Phúc âm giữa lòng dân tộc” (3) và giao trách nhiệm cho các Giám mục phải huấn luyện, bồi dưỡng để người tín hữu Việt Nam vừa là công dân tốt vừa là người Công giáo tốt. Đồng thời Giáo hoàng cũng khẳng định mục đích của Giáo hội không phải là “thay đổi các nhà lãnh đạo quốc gia hiện nay” mà chỉ mong “cộng tác để phục vụ lợi ích toàn dân”.

Một xu thế của các tôn giáo hiện nay là có tính “thế tục” nhiều hơn khi chủ trương nhập thể, đi với người nghèo, đẩy mạnh hoạt động xã hội nhưng cũng rất dễ bị thương mại hoá, vận động quyên cúng quá nhiều, phát hành nhiều “bằng ghi công đức”…Chùa chiền, nhà thờ bây giờ xây dựng to, màu sắc xanh đỏ, tô vàng, dát bạc nhưng ít tính nghệ thuật, nhất là ít mang bản sắc văn hoá dân tộc .

3- Một số yêu cầu với người làm công tác tôn giáo vận hiện nay

Công tác tôn giáo vận thời gian vừa qua đạt được rất nhiều thành tựu nhưng cũng có những khuyết điểm mà Nghị quyết 25-NQ/TW Về công tác tôn giáo năm 2003 đã chỉ ra. Rõ ràng thực tiễn về tôn giáo hiện nay ở Việt Nam có nhiều thay đổi nên cũng đặt ra cho người làm công tác tôn giáo vận những yêu cầu mới.

Trước hết, cần đọc lại chủ nghĩa Mác-Lênin với cái nhìn lịch sử, biện chứng. Ai cũng biết, hệ tư tưởng của chúng ta dựa trên nền tảng chủ nghĩa Mác Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh. Thế nhưng, các tác phẩm cũng như các luận điểm của các nhà kinh điển đều ra đời trong những hoàn cảnh lịch sử cụ thể. Nếu bê nguyên xi vào áp dụng trong thời điểm hiện nay sẽ không phù hợp. Chẳng hạn, có người vẫn dẫn câu nói của Lê nin: “ Chủ nghĩa Mác bao giờ cũng coi giáo hội và các tổ chức tôn giáo hiện có đều là những cơ quan của thế lực phản động tư sản dùng để bảo vệ chế độ bóc lột và đầu độc giai cấp công nhân” (4) để nói về lập trường của chủ nghĩa Mác với mọi tôn giáo, mọi thời đại mà không biết rằng, Lê nin nói về các tổ chức của giáo hội Chính thống khi đó đã câu kết với các thế lực nước ngoài để lật đổ thành quả của cách mạng Tháng Mười. Có hiểu như vậy mới thấy các nhận xét của Đảng ta về tôn giáo hiện nay là chính xác, mang tinh thần của triết học duy vật biện chứng chứ không phải xét lại học thuyết Mác như có vài người lầm tưởng. Tuy nhiên cũng cần tránh hiện tượng, trước đây chỉ thấy mặt tiêu cực của tôn giáo, nay lại chỉ thấy mặt tích cực theo kiểu nói: tôn giáo nào cũng tốt lành, hướng thiện cả!

Người làm công tác tôn giáo vận phải đọc kỹ những tư tưởng Hồ Chí Minh về tôn giáo và công tác tôn giáo. Hồ Chí Minh tôn trọng, đề cao tính nhân văn của các tôn giáo, tin tưởng trọng dụng các tín đồ, chức sắc tôn giáo vào các chức vụ cao cấp. Người hiểu rõ giáo lý, giáo luật của các tôn giáo để thuyết phục vận động tín đồ đi với cách mạng và có những cách ứng xử mềm dẻo, linh hoạt với các vụ việc liên quan đến tôn giáo. Khi có vấn đề xảy ra, Hồ Chí Minh bình tĩnh phân tích chỉ ra nguyên nhân và lập tức chấn chỉnh trước hết là phía cán bộ, đảng viên rồi mới đề nghị với phía các tôn giáo phối hợp để khắc phục.

Công tác tôn giáo vận cũng là công tác dân vận trong đồng bào các tôn giáo. Mà dân vận, theo Hồ Chủ tịch là “vận động tất cả lực lượng của mỗi người dân, không để sót một người dân nào, góp thành lực lượng toàn dân, để thực hành những công việc nên làm…Dân vận không thể chỉ dùng báo chương, sách vở, mít tinh, khẩu hiệu, truyền đơn, chỉ thị mà đủ ” (5). Bác chỉ rõ các bước đi của người làm dân vận là phải giải thích cho dân hiểu, chỉ ra lợi ích cho họ, bàn bạc, hướng dẫn dân làm, giúp đỡ dân thực hiện và rút kinh nghiệm việc làm với dân. Như thế, làm công tác tôn giáo vận khác với người làm công tác quản lý tôn giáo. Với một sự việc tôn giáo đề xuất, người quản lý tôn giáo đối chiếu pháp luật trả lời đương sự được làm hay không được làm. Còn người làm công tác tôn giáo vận lại phải phân tích việc đó lợi hay không lợi lúc này và nếu có lợi thì hướng dẫn thủ tục, cùng với họ tháo gỡ vướng mắc để công việc mau kết qủa. Mục tiêu cao nhất của tôn giáo vận là tập hợp được đông đảo người có đạo trong khối đại đoàn kết toàn dân, không để tín đồ bị lực lượng khác lôi kéo, nhất là không để họ biến thành lực lượng đối lập. Có khi phải hy sinh cái nhỏ vì lợi ích lớn. Hồ Chí Minh đã xử lý nhiều vụ việc như vậy. Năm 1946, 7 giáo dân ở Văn Hải , Phát Diệm có hành vi chống chính quyền, bị bắt. Giám mục Lê Hữu Từ xin bảo lãnh, Hồ Chủ tịch ra lệnh thả ngay. Với việc thả 7 người này, Hồ Chí Minh quy tụ được hàng vạn giáo sĩ, giáo dân Công giáo Phát Diệm theo kháng chiến.

Làm nghề gì cũng phải học, làm công tác tôn giáo vận càng phải học nhiều hơn. Học chủ trương, pháp luật, cách ứng xử với tôn giáo theo tư tưởng Hồ Chí Minh, học để hiểu về các tôn giáo như người có đạo tin. Có như vậy mới có thể nói chuyện, tư vấn với tín đồ, chức sắc tránh những sai sót vụng về như tổ chức liên hoan (có rượu, thịt) với người Công giáo trong Tuần thánh hay tặng vị Hoà thượng tấm đệm bông…

Cách đây hơn 60 năm, Hồ Chủ tịch viết: “Việc dân vận rất quan trọng. Dân vận kém thì việc gì cũng kém. Dân vận khéo thì việc gì cũng thành” (6). Chúng ta cũng có thể nói: Tôn giáo vận kém thì việc gì cũng kém. Tôn giáo vận khéo thì việc gì cũng thành.

TS Phạm Huy Thông1-   Theo Niên giám Giáo hội Công giáo Việt Nam, Nxb Tôn giáo 2005, tr.180. Số liệu cũng cho biết số người không có tôn giáo là 774 triệu (11%) và vô thần 151 triệu (4%).

2-   Theo “30 jours dans l’Eglise et dans le monde” No4,1990.

3- Nguyên văn: “L’ Eglise du Christ au milieu de son Peuple” (Giáo hội Chúa Kitô giữa lòng dân tộc”, xem Radiovaticana. org ngày 28-6-2009

4- V. Lênin toàn tập, tập 15, Nxb ST 1972, tr.576

5,6 - Huy Thông, Hồ Chí Minh với đồng bào Công giáo, Nxb CTQG 2004, tr193, 195.

Tình hình tôn giáo và những yêu cầu đặt ra với công tác tôn giáo vậnCó nghĩa là tôn giáo mới có tuổi đời khoảng chục vạn năm trong khi con người đã xuất hiện trước đó cả triệu năm. Thế nhưng tôn giáo đã ảnh hưởng đến mọi quốc gia và đan xen vào nhiều quan hệ quốc tế. Tôn giáo có mặt trong tất cả các lĩnh vực đời sống vật chất,
Share on Facebook   Share on Twitter Share on Google Share on Buzz        Quay lại   Gửi đi   In trang này   Về đầu trang
Phật giáo và những ảnh hưởng của Phật giáo dưới thời Trần
Tổng quan về tình hình nghiên cứu Phật giáo ở Liên bang Nga
Quốc chúa Bồ tát Nguyễn Phúc Chu: Người vận dụng tư tưởng Phật giáo vào việc trị quốc và mở mang bờ cõi
Âm nhạc Công giáo ở Việt Nam trước và sau công đồng Vatican II
Đối ngoại tôn giáo đóng góp tích cực cho ngoại giao Việt Nam thời kỳ hội nhập
Hiếu đạo trong Nho giáo và Phật giáo
Tôn giáo và chính sách tự do tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam theo tinh thần Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XI
Kiến trúc Phật giáo ở Thái Bình nét đặc trưng ở vùng đồng bằng Bắc Bộ
Bàn về đối tượng thờ phụng trong các ngôi chùa Việt ở miền Bắc
Những dấu ấn tâm linh Chămpa ở Thăng Long
Tìm kiếm
Tìm kiếm  Tìm kiếm nâng cao
Tin tức Video
Đại hội đại biểu Phật giáo Hòa Hảo cấp toàn đạo lần thứ IV (Nhiệm kỳ 2014 - 2019): Sáng ngời Giáo lý Tứ ân
Đại lễ Phật đản Liên hợp quốc Vesak 2014: Hòa bình - Tử bi - An lạc
Tôn giáo Bahai'I 60 năm hình thành và phát triển ở Việt Nam
Hình ảnh
One Piece, Naruto đã trở thành một phần tôn giáo Nhật Bản
Một số hình ảnh Đại lễ dâng y Kathina tại chùa Khmer, Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
Hình ảnh đáng nhớ của đoàn nữ chức sắc, chức việc, nữ tu tôn giáo tiêu biểu là Ủy viên Ban Chấp hành Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam năm 2014
Âm thanh
Phỏng vấn HT. Thích Bảo Nghiêm, Phó Chủ tịch HĐTS GHPGVN, Trưởng ban Trị sự Thành hội Phật giáo Hà Nội về công tác Phật sự của Phật giáo Thủ đô
Phỏng vấn TS. Thượng tọa Thích Nhật Từ, Ủy viên Hội đồng Trị sự GHPGVN, Phó Ban Giáo dục Tăng Ni TƯ, Ban Hoằng pháp TƯ và Ban Phật giáo Quốc tế GHPGVN những thông tin chính về Đại lễ Phật đản Liên hợp quốc 2014 tại Việt Nam
Nam Định thực hiện tốt chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước về vấn đề tôn giáo và công tác tôn giáo



Người chịu trách nhiệm chính:
Ông Dương Ngọc Tấn
Phó trưởng ban Ban Tôn giáo Chính phủ

Email: ttttbantongiao@chinhphu.vn
 

BAN TÔN GIÁO CHÍNH PHỦ

Phường Yên Hòa - Quận Cầu Giấy - Hà Nội
Điện thoại: 043 8 248 763 . Fax: 08041313
Email: bantongiaocp@chinhphu.vn

 

LIÊN KẾT WEBSITE KHÁC